Thanh Xuân Của Em Đều Liên Quan Đến Anh - Chương 107: Thiếu - TruyenCenter
Đọc truyện chữ với truyencenter.com

Cài Đặt Giao Diện Đọc

  • Mặc địnhChữ nhỏChữ đậm
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mẹ Bầu

"Nhận lấy!" Sắc mặt của Hàn Hiểu Quân trở nên nghiêm nghị, "Đây không phải là đưa cho em, là anh biếu bà ngoại. Em xem rồi mua gì đó cho bà ngoại ăn lót dạ, hoặc là cần mua loại thuốc gì đó cho bà cũng được."

"Em thật sự không thể nhận! Em vẫn còn có tiền!" An Hồng tiếp tục nhét chiếc phong bì vào trong tay anh.

Hàn Hiểu Quân dùng sức ấn chiếc phong bì vào trong tay An Hồng. Anh nhìn chăm chú vào cô, trầm giọng nói: "Nhận đi, A Hồng."

An Hồng từ chối nhưng không lại nổi với anh. Ngón tay cô siết thật chặc lấy phong bì, cô thấp giọng nói: "Về sau này em sẽ trả lại cho anh!"

"Giữa anh và em mà còn phải khách khí như vậy hay sao?" Giọng nói của Hàn Hiểu Quân m cũng thấp xuống.

An Hồng mím môi, cuối cùng nhét chiếc phong bì vào trong túi áo khoác: "Cảm ơn anh, Hiểu Quân."

An Hồng đưa Hàn Hiểu Quân đến cửa bệnh viện, đứng ở ven đường chờ gọi xe. Hàn Hiểu Quân trầm ngâm một khắc, quay đầu lại nói với cô: "A Hồng, Lộ Vân Phàm rất tốt đó, em hãy kết giao với cậu ta thật tốt nhé!"

An Hồng không biết vì sao đột nhiên anh lại toát ra một câu nói quái lạ như vậy. Cô gật gật đầu: "Em biết rồi, anh cũng kết giao với Tần Nguyệt cho thật tốt nhé, rút ra nhiều thời gian để ở cùng cô ấy!."

Hàn Hiểu Quân cười, vẫn như trước, anh cũng không nói gì.

Anh đứng ở dưới đèn đường, mặc một chiếc áo bành tô dài sẫm màu, thân hình cao lớn vững chái, mái tóc cắt có chút ngắn, hình dáng gương mặt nhìn nghiêng kiên nghị rõ ràng. An Hồng ngơ ngác nhìn anh, mãi cho đến khi xe taxi ngừng lại ở trước mặt bọn họ, cô mới hồi phục lại tinh thần.

Hàn Hiểu Quân mở cửa xe, quay đầu lại nhìn An Hồng liếc mắt một cái: "A Hồng, chính em phải nhớ hãy tự chăm sóc cho bản thân mình thật tốt đó. Anh đi Quảng Tây có thể sẽ mấy tháng không trở lại. Em có việc liền gọi điện thoại cho anh nhé."

"Được rồi."

"Hẹn gặp lại."

"Hẹn gặp lại."

An Hồng vẫy tay, nhìn xe taxi nghênh ngang rời đi, cô thở dài một tiếng, rốt cục xoay người đi trở về bệnh viện.

Còn chưa qua ngày rằm tháng Giêng, Hàn Hiểu Quân đã phải đi Quảng Tây. Trước khi đi, dinendian.lơqid]on, anh và mẹ Hàn lại đến thăm bà ngoại một lần nữa, lúc này đây, anh không nói chuyện gì với một mình An Hồng nữa. 

Mãi cho đến ngày thứ năm, sau khi Hàn Hiểu Quân đã rời đi, An Hồng mới biết được từ trong miệng của mẹ Hàn, Hàn Hiểu Quân và Tần Nguyệt đã chia tay rồi.

"Chuyện khi nào vậy ạ?" An Hồng thật kinh ngạc, Hàn Hiểu Quân không hề nói năng gì với cô cả, trách không được tối hôm đó anh kỳ quái như thế.

"Chia tay nhau từ năm trước, dì xem như thở một hơi dài nhẹ 

Bình luận