Chuyện Thường Ngày Của Hoàng Khố Sủng Thê - Chương 11: Lại mặt (1) - TruyenCenter
Đọc truyện chữ với truyencenter.com

Cài Đặt Giao Diện Đọc

  • Mặc địnhChữ nhỏChữ đậm
một lát sau, Nghiêm Tiêu Nghi được mời tới nhà chính, Khương Kỳ cũng không ngoài ý muốn đi theo nàng.

Đại Trưởng Công chúa vờ ra vẻ bất mãn, nói với Khương Văn Chính: “Nhi tử của chàng thật sự thích tức phụ này, nửa khắc cũng không muốn tách ra”.

Khương Văn Chính híp mắt, cười nói: “Sợ là Kỳ nhi giống ta…”

Đại Trưởng Công chúa oán trách đánh một cái vào lồng ngực rắn chắc của trượng phu, cũng mặc kệ hắn giả vờ bị đau, bà quay người rời khỏi thư phòng.

Khương Văn Chính nhìn bóng lưng Đại Trưởng Công chúa rời đi, bật cười rồi lắc đầu, bất đắc dĩ lại lộ vẻ dung túng.

“nói đến, sớm mai hẳn là con phải về nhà lại mặt. Con có kế hoạch gì chưa?” Đại trưởng công chúa nóingay vào điểm chính. “Bây giờ phụ mẫu con không còn, cho dù không muốn trở về, cũng không sai. Cho nên con không cần lo lắng người bên ngoài sẽ nói gì, phủ Ninh Quốc Công cũng không sợ những lời nhàn thoại này”.

Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt, do dự một lát mới chậm rãi nói: “Nhi tức cảm tạ mẫu thân lo lắng, Nghiêm gia vẫn còn tổ mẫu ở đó, hai ngày nữa lão nhân gia muốn hồi hương, nhi tức dù thế nào cũng muốn về đưa tiễn bà”.

Đại Trưởng Công chúa nghe xong gật đầu nói: “một khi đã vậy, lát nữa ta kêu Lâm ma ma chuẩn bị chút lễ vật, coi như tâm ý của Phủ Ninh Quốc Công”.

Nghiêm Tiêu Nghi đứng dậy, khẽ khom người nói: “Nhi tức cảm tạ mẫu thân”.

Đại Trưởng Công chúa lườm Khương Kỳ đang ngồi bên cạnh, nói với hắn: “Ngày mai Kỳ nhi cũng muốn đi cùng?”

Khương Kỳ gật đầu nói: “Nghi nhi về lại mặt, nhi tử sao có thể không đi cùng chứ?”

nói xong hắn liền nhìn Nghiêm Tiêu Nghi mà cười ngây ngô. Cho dù có lý do gì, nữ tử lúc lại mặt khôngcó trượng phu đi cùng, nhất định sẽ bị người ta bàn tán. Khương Kỳ không sợ cái này, nhưng hắn khôngmuốn để Nghiêm Tiêu Nghi bị thua thiệt. Huống gì tính ra, trong mộng, ngoại trừ lúc dự tiệc, hắn và Nghiêm Tiêu Nghi cũng chưa từng cùng nhau đi ra ngoài. hắn biết nàng gả tới thế nào, cho nên nếu ngày mai toàn gia Nghiêm Bồi Luân kia khiến nàng không thoải mái, hắn sẽ càng khiến bọn họ khôngthoải mái hơn.

“Ngày mai để Trình thúc mang theo một đội người, cùng với Lâm ma ma đi chung. Thế tử phu nhân Phủ Quốc Công về thăm nhà, hình thức nếu làm nhỏ sẽ khiến người ta xem nhẹ”. Đại Trưởng Công chúa an bài.

Khương Kỳ Nghe xong, vui vẻ tới cười lộ ra cả hàm răng trắng, hắn cười hì hì nói lời cảm tạ với Đại Trưởng Công chúa: “Nhi tử cảm tạ mẫu thân”.

Trình thúc là thống lĩnh binh lính trong Phủ Ninh Quốc Công, cũng là thống lĩnh thân cận của Khương Văn Chính, Lâm ma ma là thân tính bên cạnh Đại Trưởng Công chúa. Chỉ dựa vào hai người này liền cho thấy thái độ của Phủ Ninh Quốc Công đối với Nghiêm Tiêu Nghi.

Đại Trưởng Công chúa nhìn bộ dáng ngốc nghếch của Khương Kỳ, không muốn làm ra phản ứng gì.

nói xong hết rồi, Đại Trưởng Công chúa liền kêu tiểu phu thê hai người trở về.

============

Tại Ngọc Thanh Viện.

“thật ra ngày mai thế tử không cần trở về cùng thiếp”. Nghiêm Tiêu Nghi đưa tách trà cho Khương Kỳ, nói.

Khương Kỳ nhận trà, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Tiêu Nghi: “Ta là phu quân của nàng, nên như vậy. Hơn nữa bên ngoài đều biết ta đã tỉnh, nếu không đi cùng nàng, thế tử phu nhân nàng sẽ bị coi thường”.

Khương Kỳ nghiêm trang trịnh trọng nói, Nghiêm Tiêu Nghi lại đáp: “Có mẫu thân chống đỡ mặt mũi cho thiếp, sao lại bị coi thường chứ?”

“Cái này không giống, ta là phu quân của nàng”. Hai chữ phu quân bị Khương Kỳ nói vô cùng rõ ràng.

“Phải, không giống”. Nghiêm Tiêu Nghi gật đầu chấp nhận.

Khương Kỳ cầm tách trà đang đậy nắp, chầm chậm lắc lắc lá trà: “Nghi nhi, ngày mai sau khi gặp lão phu nhân, ta và nàng cùng đi chùa Tây Sơn Khánh thắp đèn trường minh cho phụ mẫu.

hắn nhớ rõ sau khi Nghiêm Tiêu Nghi gả vào Phủ Ninh Quốc Công cũng không thường đi ra ngoài, chỉ là mỗi mùng một đầu tháng nàng đều sẽ lên chùa siêu độ cho phụ mẫu, còn hắn lại chưa bao giờ đi cùng nàng.

Khương Kỳ biết hiện tại hắn nói những lời này ra là có ý tứ trục lợi. Muốn mượn cơ hội này chiếm vị trí lớn hơn trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng càng nhiều hơn là vì cảm thấy áy náy với nàng.

Nghiêm Tiêu Nghi giống như Khương Kỳ suy nghĩ, sau khi nghe hắn nói xong liền có chút giật mình, cũng có chút cảm động, một lúc sau, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng lóe lên giọt lệ trong suốt.

“Thiếp đa tạ thế tử”. Nghiêm Tiêu Nghi đứng dậy, muốn nói lời cảm tạ với Khương Kỳ, nhưng bị Khương Kỳ ấn xuống.

Tuy Khương Kỳ mặt dày, nhưng cũng không nỡ nhìn thấy Nghiêm Tiêu Nghi khóc. hắn nâng tay lau đinước mắt trên mặt nàng, nói: “không cần đa tạ ta, ta chỉ muốn nàng được vui vẻ, chỉ cần nàng vui vẻ, ta liền vui vẻ”.

Nghiêm Tiêu Nghi gật đầu, nhoẻn miệng cười. Nàng thầm nghĩ, cho dù Khương Kỳ Là người như thế nào, ít nhất lúc này hắn thật sự vì nàng mà suy nghĩ.

Gần tới chạng vạng, Lâm ma ma mang theo danh mục quà tặng đã được chuẩn bị tốt tới cho Nghiêm Tiêu Nghi.

“Tuy nói mẫu thân hậu đãi, nhưng lễ vật này cũng có chút nặng” Nghiêm Tiêu Nghi cầm danh mục quà tặng, hàng mi hơi nhíu lại.

Khương Kỳ ngồi bên cạnh Nghiêm Tiêu Nghi, nghiêng đầu nhìn danh mục quà tặng, đầu hắn cơ hồ tựa trên vai nàng: “Nếu Nghi nhi không thích, như vậy nàng tùy ý xử lý là được”.

Nàng và một nhà Nghiêm Bồi Luân đã muốn kết oán, điểm này người trên dưới Phủ Ninh Quốc Công đều minh bạch. Cho nên Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấy nếu bản thân giả rộng lượng sẽ bị người chê cười. Đều nói nhà mẹ đẻ là chỗ dựa cuối cùng của nữ nhân, nhưng đối với nàng mà nói, nàng đã không còn cái gì có thể dựa vào nữa.

Nghiêm Tiêu Nghi cầm bút, đem toàn bộ kim ngân mãnh khí quý báu trong danh mục quà tặng cho Nhị phòng đều lược bỏ, chỉ để lại một ít vật trang trí và vải vóc.

Khương Kỳ nhìn nàng, vui vẻ nói: “Nghi nhi thật là đến để giúp nhà chúng ta tiết kiệm bạc”.

“không cần cho bọn họ mặt mũi”. Nghiêm Tiêu Nghi để bút xuống nói.

Khương Kỳ liền nói: “Đây không phải cho chống đỡ mặt mũi cho nàng hay sao?”

“Kiến An Hầu cũng không cần thiết”. Nghiêm Tiêu Nghi thản nhiên nói.

“Nếu nàng luyến tiếc đưa cho Kiến An Hầu, vậy tự mình giữ lại”. nói xong Khương Kỳ quay qua nói với Lâm ma ma: “Đem những thứ phu nhân bỏ ra mang tới Ngọc Thanh Viện”.

Lâm ma ma vội vàng khom người đáp ứng.

Nghiêm Tiêu Nghi vội vã muốn cản hắn: “Sao có thể làm thành như vậy?”

“Những thứ này vốn giao cho nàng xử lý, nàng không muốn tiện nghi cho Kiến An Hầu vậy tự mình thu lấy. Yên tâm, nương sẽ không để ý, bà đã đưa những món đồ đó ra ngoài sao lại còn muốn thu về”. Khương Kỳ nói xong liền rút danh mục quà tặng trong tay nàng đưa cho Lâm ma ma”.

Lâm ma ma cầm danh mục quà tặng lui ra ngoài.

Đại Trưởng Công chúa nghe bẩm báo cũng thấy hài lòng. Tuy rằng so với Nghiêm Tiêu Nguyệt, Đại Trưởng Công chúa càng hài lòng tức phụ nhi Nghiêm Tiêu Nghi này hơn, nhưng đối với bộ mặt dày vô sĩ của Nghiêm Bồi Luân vẫn cảm thấy ghê tởm. Bà nhìn những thứ Nghiêm Tiêu Nghi tặng đi, đây chính là đem thân thúc thúc trở thành một vị trưởng bối bình thường không thân thích.

Tính tình tức phụ nhi này đúng là khiến bà thích, chán ghét chính là chán ghét, không cần giả trang thanh cao với những người bên ngoài kia làm gì.

Về phần những thứ bị gạch đi kia, Đại Trưởng Công chúa cũng không do dự để Lâm ma ma mang tới Ngọc Thanh Viện. Chỉ là một lát sau, bà làm bộ bị ủy khuất, chạy tới trước mặt Khương Văn Chính, nóiđứa con trai Khương Kỳ này mặt thật dày, lấy đồ này nọ chỗ bà để lấy lòng Nghiêm Tiêu Nghi.

Khương Văn Chính dỗ Đại Trưởng Công chúa một hồi lâu mới khiến bà vừa lòng.

================

Chuyện thế tử Ninh Quốc Công trong đêm thành thân tỉnh lại đã truyền khắp kinh thành, quan gia nữ quyến trong kinh đem chuyện này thành chuyện trà dư tửu hậu. Dù gì người đã nằm hơn nửa năm, nửa chết nửa sống, không nghĩ tới xung hỉ lại trở nên tốt.

Trong nội viện nào đó.

“Đều nói Nghiêm Tiêu Nghi kia không có phụ mẫu, là người mệnh cứng. Phủ Ninh Quốc Công thú nàng ta về, không chừng sẽ khắc chết người, ai biết lại thành chuyện tốt. Vốn tưởng mệnh Nghiêm Tiêu Nghi là mệnh thủ tiết, thế nhưng bây giờ lại đường đường trở thành thế tử phu nhân. Chậc chậc, nhất đẳng cáo mệnh là chuyện ván đã đóng thuyền!”

Cũng không thể nói như vậy, Khương Kỳ kia là dạng người gì? Người trong kinh thành ai mà không biết? Huống gì lúc trước Phủ Ninh Quốc Công làm mai, nói là thú Nghiêm Tiêu Nguyệt, giờ đổi người, cũng không biết tên gian ác kia sẽ làm ầm ĩ thế nào! Nghiêm Tiêu Nghi này sợ là cũng không khá hơn chút nào”.

“Lời này cũng đúng, Kiến An Hầu có thể đưa người đi xung hỉ, sợ là cũng không xem trọng. không có nhà mẹ đẻ, một nữ tử bị bắt nạt cũng không có chỗ dựa, cuộc sống có thể dễ chịu sao?”

“Đáng tiếc, nếu không phải Nghiêm gia đại phòng đi sớm, Nghiêm Tiêu Nghi cũng đường đường là đích tiểu thư Hầu phủ, Lư Gia cũng không vì nàng là người số khổ mà ghét bỏ”.

“Ngày mai Nghiêm Tiêu Nghi lại mặt đi? Ta kêu người nhìn xem, náo nhiệt của Phủ Ninh Quốc Công không thể bỏ qua được”.

“Muốn nhìn náo nhiệt của nhà đó cũng không phải dễ, Kiến An Hầu náo loạn chuyện đưa tỷ tỷ gả thay, không phải là vì muốn leo lên Lư Gia sao, Đại Trưởng Công chúa là ai chứ? Chỉ sợ Kiến An Hầu kia chưa leo lên được Lư Gia đã đắc tội với Phủ Ninh Quốc Công. Cho nên…”

“Từ lúc Kiến An Hầu nhận tước xong, phu nhân của hắn ta mấy năm này đều bày ra đủ tư thế, giơ tay nhấc chân đều là học theo Dương thị, ngươi nói có đáng chê cười không?”

“Đúng vậy, hắn ta năm đó một chức vị nghiêm chỉnh còn không có, Ôn thị so với Dương thị năm đó còn kém xa”.

Vài phu nhân trong viện che miệng cười, thật giống như chính mình so với những người vừa được nhắc tới sống thoải mái hơn nhiều.

===============

Ngày thứ ba gả vào Phủ Ninh Quốc Công, trời vừa hửng sáng, Nghiêm Tiêu Nghi đã thu thập thỏa đáng, cùng Khương Kỳ ra cửa. Chờ khi bọn họ tới trước cửa phủ, đã bị tình cảnh trước mắt làm hoảng sợ.

Đội ngũ ngoại trừ sáu phủ binh của Phủ Ninh Quốc Công, Tiêm Nhu, Tiêm Xảo cùng với Hoàng ma ma và Cát Nhi, Lâm ma ma lại mang theo bốn nhị đẳng nha hoàn, bốn tam đẳng nha hoàn đứng hai bên xe ngựa. Ngoại trừ xe ngựa của nàng và Khương Kỳ, phía sau còn có ba chiếc xe, một để nha hoàn bà tử ngồi, và một chiếc xe ngựa chứa lễ vật, cuối cùng là xe ngựa chở đồ dùng hàng ngày.

Ngựa quý giá, huân tước quý nhân trong kinh thành ngoại trừ để chở gia chủ, đại bộ phận còn lại đều dùng xe la, sẽ không có mấy nhà dùng xe ngựa để chở hàng hóa và người làm. Cho dù là Phủ Kiến An Hầu cũng chỉ có hai chiếc xe ngựa mà thôi. Càng đừng nói tới những phủ binh kia, trong kinh thành, cho dù là hoàng thân, nếu không được hoàng đế cho phép, không thể tự mình nuôi binh, phủ binh chính là tượng trưng cho thân phận và quyền lợi.

Hôm qua nàng nghĩ Đại Trưởng Công chúa chỉ phái vài tên hộ vệ theo hộ tống, ai ngờ lại dùng tới phủ binh. Nghiêm Tiêu Nghi nhìn qua Khương Kỳ bên cạnh.

Mày kiếm của Khương Kỳ nhướng lên, có chút đắc ý. hắn hơi nghiêng người, nói nhỏ với Nghiêm Tiêu Nghi: “Nương nói quá mức rêu rao sẽ dọa sợ người ta, như vậy vừa đủ”.

“…” Như vậy còn không phải rêu rao sao? Nghiêm Tiêu Nghi trợn mắt.

- ---------

Tác giả có lời muốn nói:

Khương Văn Chính: Nương tử thích làm nũng… thật đáng yêu!

Nghiêm Tiêu Nghi: Phu quân thích làm nũng… có chút đau đầu…

Bình luận