Vương Tử Kỵ Sĩ - Chương 105 - TruyenCenter
Đọc truyện chữ với truyencenter.com

Cài Đặt Giao Diện Đọc

  • Mặc địnhChữ nhỏChữ đậm
Edit: Đậu

“Aha… Chậm một chút… Đừng…” Lục Hi Tá vừa động, cảm giác khó chịu kia tựa hồ rõ ràng hơn, địa phương ngay cả mình cũng chưa từng chạm qua bây giờ lại bị một cái trụ thịt cứng như thiết bổng đâm loạn, Hi Hữu thậm chí đã không còn biết bọn họ đang làm cái gì, mơ mơ màng màng bị khoái cảm sinh lý kích thích làm cậu thấy có chút khó có thể chịu đựng. Chỉ lát sau liền khóc lên, âm thanh như con thú nhỏ yếu đuối đáng thương bị khi dễ.

“Xin lỗi, Tiểu Hữu, anh không nhịn được, em chịu khó một chút, lát nữa sẽ rất thoải mái.” Hắn hôn môi cậu, vừa tách chân cậu ra tiếp tục rong ruổi, vừa cúi người hôn lên từng tấc da thịt mềm mại của người dưới thân khẽ an ủi, kiên trì hạ từng dấu ấn chủ quyền, giống như là muốn minh chứng cho điều gì đó, mãi đến khi làn da trắng nõn biến thành màu đỏ mới hài lòng thả ra.

Lục Hi Tá còn nhớ ban nãy lúc dùng ngón tay có một điểm G mà mỗi lần chạm tới Tiểu Hữu sẽ không giống bình thường cho nên vào ký ức tìm kiếm chỗ đó, ngón tay không giống với quy đầu tráng kiện nên lúc hắn đâm đến nơi mẫn cảm nhất của cậu, toàn thân đều bị kích thích đến cong lên, nước mắt cũng chậm rãi lăn dài.

“Aha… A…”

“Sao vậy, đau không?” Lục Hi Tá sợ hết hồn tưởng mình làm cậu đau.

Lục Hi Hữu vô lực lắc đầu, không biết nói cảm giác của mình bây giờ là như thế nào, không phải đau, cũng không giống khoái cảm hồi nãy, loại cảm giác này làm cậu cơ hồ mất đi khả năng suy nghĩ, trụ ngọc phía trước cũng đã đứng thẳng, uy uy lẫm lẫm nhưng không kém phần khả ái, quy đầu còn đang rỉ dâm dịch.

Thấy cái này hắn mới biết không phải cậu bị đau, thì ra là bị khoái cảm đánh úp, nhất định rất thoải mái đi, phía trước ngẩng thật cao nha, nghĩ như vậy, Lục Hi Tá liền cố ý đâm vào chỗ đó thêm mấy lần.

“Ân… A…. Không được…. Anh…. Chậm một chút… Hức hức…” Địa phương yếu ớt đột nhiên bị đâm mãnh liệt, khoái cảm xa lạ như độc trùng khuếch rán toàn thân chít chít gậm nhắm, đặc biệt là phía trước, không cần an ủi cũng có thể trướng lên thật đau.

“Sảng khoái sao? Tiểu Hữu thích anh chạm vào nơi này không?” Lục Hi Tá đánh cắm vào, tuy có trưởng thành hơn cậu nhưng dù sao đây cũng là lần đầu của hắn, không biết tình thú là gì, chỉ thấy khi đâm vào nơi đó Tiểu Hữ rất sảng khoái, cũng không biết cái gì mà chín nông một sâu, chỉ chuyên chúc hung hăng đỉnh thật nhiều lần.

Lục Hi Hữu chỉ thấy lục phũ ngũ tạng của mình giống như sắp bị anh trai đâm thủng, nơi đó không ngừng bị kích thích, cảm giác muốn bắn tinh càng ngày càng mãnh liệt, phía dưới cũng bị xuyên đến co giật từng trận, đại não dần hỗn độn, không ngừng khóc lóc xin tha nhưng đối phương lại nghĩ cậu là đang quá thoải mái. Lần đầu tiên hoan ái bị dằn vặt thành như vậy, Lục Tá căn bản không biết mình có đang làm quá mức hay không.

“Ahaa…. Hức… Không được… Sẽ chết mất… Nhẹ chút…” Lắc đầu lung tung, bởi vì lực đạo thật nhẹ nên không thể đẩy hắn ra mà hắn chỉ nghĩ là cậu đang nghênh đón, càng thêm kích thích, nơi đó lập tức trướng to lên nhiều.

“A a a…. Sắp bị giết chết rồi…. Anh….”

“Tiểu Hữu, em thật đáng yêu.”

“A … Hức hức… Đừng… Thật sự không được, sẽ chết mất…”

Va chạm càng lúc càng sâu, Lục Hi Hữu bị một loại cảm giác mãnh liệt kích thích, đầu óc trống rỗng, “A a …. Phía dưới… Muốn đi ra… Không được…”

Hạ thân hoàn toàn không cần an ủi, chỉ bị nam nhân thao vài cái liền muốn bắn, thậm chí khoảnh khắc đạt cao trào, Lục Hi Hữu cậu còn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Lục Hi Tá vẫn chưa dừng lại, tinh dịch của Tiểu Hữu phun vào bụng dưới hắn làm thiếu niên đang trưởng thành mới nếm thử tư vị tình dục càng hưng phấn, càng tăng tốc thao đỉnh.

“A a a…. Muốn hỏng rồi…. Anh…. Dừng lại….. Em không được….” Vốn là lần đầu tiên lại còn bị anh trai dằn vặt như vậy, cậu sao có thể chịu nổi, cao trào qua đi liền mẫn cảm yếu đuối hơn nhiều, phía dưới vẫn bị kích thích như trước, khoái cảm vẫn cường liệt như cũ, rất nhanh trụ ngọc lại cứng lên. Nhìn người phía trên hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ ngừng lại, cậu chỉ thấy nếu như tiếp tục cậu nhất định sẽ bị chơi hỏng mất.

“Sẽ không hỏng em, Tiểu Hữu, em đã hiểu chưa? Anh đối với em giống như ba ba với daddy vậy, muốn em, muốn giữ lấy em, giống như bây giờ, làm cho em thật sảng khoái.”

“Aha….” Nghe anh trai nói, trong đầu Lục Hi Hữu hiện lên hình ảnh daddy nằm dưới thân hai ba ba, có phải là cũng giống thế này không….

Chuyện ba ba với daddy hay làm cũng giống như bọn họ bây giờ đúng không? như vậy, rõ ràng là với người thân yêu nhất mới có thể làm. Thật ra mình cũng không có chán ghét, ngoại trừ có chút sợ hãi, hình như không có thấy chán ghét hay buồn nôn các loại, bởi vì anh trai dùng quá sức nên làm cho cậu sợ sẽ bị chơi hỏng. Nếu anh trai có thể ôn nhu một chút, mình có thể sẽ rất yêu thích. Ý thức được ý nghĩ này của mình, mặt Lục Hi Hữu đỏ rần, hận không thể chui xuống gầm giường, sao mình lại dâm đãng như vậy chớ.

Tiểu Hữu đơn thuần tất nhiên không ý thức được là mình di truyền từ ai a….

Không bị em trai từ chối, Lục Hi Tá đương nhiên rất vui vẻ cho nên buổi tối đó tràn đầy ý chí chiến đấu, nỗ lực cày cấy mà Lục Hi Hữu cũng lần đầu được cảm nhận hương vị đó, rõ ràng là chua xót khó chịu nhưng sau đó lại thoải mái đến dục tiên dục tử.

Chuyện thân mật nhất cũng đã làm, mà hai đứa nhỏ đang trong thời kì trưởng thành, cho nên sau đem đó, hai người càng gắn bó như keo như sơn, cơ hồ mỗi buổi tối hắn đều sẽ áp cậu triền miên thật lâu.

“Tiểu Hữu, nhìn con rất mệt, tối qua không có nghỉ ngơi tốt sao?” Buổi sáng, Lục Tử Ninh phát hiện Lục Hi Hữu thật uể oải, hơn nữa bước đi thật chậm mà dáng đi cũng hơi kỳ quái, không khỏi lo lắng.

Bình luận